This is the second (first here) in a series of five stories written by our friend, Vũ Hòa Thị, who we met while traveling in Vietnam. We’ve met many wonderful Vietnamese people during our time there and a few really touched our hearts, becoming good friends. I hope this series will provide greater insight into Vietnam, its amazing people and their lives.
Miss Vũ Hòa on left, in yellow.
| Miss Vũ Hòa’s Words in Vietnamese | English Translation |
|
Tuổi Thơ Của Tôi Tôi sinh ra và lớn lên từ một vùng quê nghèo, nơi ấy có nhiều những cánh đồng và những dòng sông. Đặc biệt là những người thôn quê hiền lành và chất phác. Chính cái nghèo đói đã làm cho mọi người gắn bó gần gũi, cảm thông và thương yêu nhau nhiều hơn. Đặc biệt là tình cảm giữa những người trong gia đình với nhau. Càng nghèo lại càng thương nhau. Tôi đã lớn lên từ trong những tình yêu ấy. Ở trong nhà, tôi là người con ở giữa. Bên trên là người anh trai hơn tôi hai tuổi và dưới là cô em gái nhỏ hơn tôi bốn tuổi. Cha mẹ tôi nghèo lắm, tài sản không có và như cách nói của mẹ tôi thì “ ba anh em tôi là gia tài của cha mẹ”. Với tất cả tình yêu thương, cha mẹ đã nuôi nấng và dành cho chúng tôi những gì tốt đẹp nhất. Việc đặt cho chúng tôi những cái tên: Phúc, Hòa, Hiền, thì cha mẹ muốn ba anh em tôi sống hòa nhã, hiền lành và tạo “phúc”. Cũng giống như câu tục ngữ “Ở hiền gặp lành”. Ngày nhỏ, tôi là đứa trẻ sống rất tình cảm và cũng khó hiểu. Như những gì mọi người kể lại và theo như trí nhớ mơ hồ của tôi thì ngày ấy thể lực của tôi không tốt và thường xuyên đau ốm. Có lẽ vì thế mọi người trong gia đình cũng như những người hàng xóm xung quanh đặc biệt thương yêu và chiều chuộng tôi. Tôi cũng không nhớ rõ được tất cả. Chỉ biết rằng đọng lại nhiều nhất trong tôi khi còn thơ ấu là mẹ. Mẹ là người tôi yêu quý nhất, yêu quý hơn bất kỳ điều gì trên cuộc đời này. Đến giờ cũng vậy. Vòng tay mẹ là êm ái và tuyệt vời nhất. Lúc lên 8 tuổi, tôi bị mắc căn bệnh được gọi là thấp khớp. Mỗi khi thời tiết thay đổi, hai chân tôi đau nhức ghê gớm, nhất là hai đầu gối. Mọi việc đi lại đều rất khó khăn. Mẹ thường ôm tôi vào lòng rồi dùng các loại thuốc để xoa bóp cho tôi. Rất nhiều lần mẹ phải thức đêm, nhiều khi thấy tôi không bớt đau là mẹ lại khóc. Mẹ khóc rất nhiều. Có ai tin được rằng mẹ tôi đã từng cầu trời phật để mẹ chịu đau đớn và bệnh tật thay cho tôi? Tuy khi đó tôi còn nhỏ nhưng cũng hiểu được nỗi lòng của mẹ và cảm nhận được tình yêu mẹ dành cho tôi. Từ đó, một đứa trẻ như tôi đã biết kìm nén và chịu đựng những cơn đau. Tôi không dám kêu, không dám khóc lớn như trước mà chỉ khẽ nói “con đau chân”. Trong lúc mẹ ngồi xoa bóp chân của tôi , tôi luôn cố gắng nhắm mắt ngủ vì không muốn mẹ phải thức trắng đêm. Cả ngày mẹ đã phải phơi nắng phơi sương ở ngoài đồng, mẹ đã quá mệt, đôi mắt của mẹ đã trùng xuống… Bệnh thấp khớp của tôi làm mẹ phải vất vả vô cùng. Bằng chiếc xe đạp cũ, ngày nào mẹ cũng đưa tôi đi bệnh viện để làm những xét nghiệm và tiêm thuốc. Để tôi có thể đến lớp học, mẹ tôi phải dậy từ rất sớm. Ngày nào cũng vậy, thời gian ấy là mùa đông. Lạnh và mưa nhiều. Mẹ đã thấp thỏm lo âu, đứng ngồi không yên cho đến ngày bệnh của tôi được chữa khỏi. Vì nhà nghèo, để cho ba anh em tôi được cắp sách đến trường, cha mẹ tôi đã phải làm việc vất vả ngày đêm. Vào mùa hè, có khi cha mẹ dậy đi gặt lúa từ ba giờ sáng. Mẹ thường nói với chúng tôi rằng “đời cha mẹ không được học hành tử tế mới khổ như vậy. Nên bằng mọi giá phải cho các con ăn học đến nơi đến chốn, khổ đến mấy cha mẹ cũng chịu, nhưng “đói cho sạch, rách cho thơm”,các con tuyệt đối không được tham lam và dối trá”. Để cha mẹ vui lòng, tôi đã luôn cố học tập. Nhiều năm học liền tôi đạt danh hiệu học sinh ngoan và giỏi. Cha mẹ tôi vui và hãnh diện lắm! Ba anh em tôi rất sợ làm cha mẹ buồn và luôn biết nghe lời để được nhận phần thưởng của mẹ. Đó là, hàng đêm dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu, mẹ thường kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cổ tích về cô Tấm đảm đang, nàng công chúa Bạch Tuyết xinh đẹp và những chú lùn tốt bụng…rồi bằng giọng hát ngọt ngào mẹ ru chúng tôi vào giấc ngủ. Cha tôi cũng là một người cha tốt. Nhưng với những đứa trẻ như anh em tôi thì sự dịu dàng của mẹ cần hơn là sự mạnh mẽ của cha. Khi đó, mẹ là cả thế giới, tôi không thể thiếu mẹ dù chỉ một ngày. Mỗi khi đi học về không nhìn thấy mẹ là tôi lại hoảng hốt đi tìm.. Nhớ có một lần, vào một buổi tối mùa hè. Mẹ đi làm chưa về, tôi trông ngóng và lo sợ. Nghe người ta kể trong bóng đêm những con ma thường xuất hiện và nó rất hung ác. Nó ăn thịt người. Tôi nghĩ tới mẹ. Lo lắng và sợ hãi. Trong bóng tối, tôi vừa khóc vừa chạy ra khỏi nhà. Tôi nhớ rằng mình đã chạy rất nhanh, cha tôi đuổi theo tôi không kịp. Tôi vừa chạy vừa gọi mẹ. Tất cả mọi người trong thôn đều không hiểu được có chuyện gì với tôi nữa. Về sau mọi người cũng biết lý do. Tôi đã bị cười nhạo và trêu trọc rất nhiều. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác của tôi khi đó. Thực sự tôi rất sợ, sợ bóng tối, sợ con ma sẽ bắt mẹ đi. Nên khi đó dù rất sợ bóng tối nhưng tôi vẫn phải chạy đi tìm, tìm mẹ về. Đến bây giờ cũng vậy, tôi luôn tin rằng nếu không có mẹ thì bóng tối sẽ vây quanh tôi. –Vũ Hòa Thị |
My Childhood I was born and grew up in a poor countryside, where you can find the rice fields, rivers and, especially the gentle and rustic people. It’s the poverty that draws us closer, helps us understand and love each other much more. The love between family members is even greater. The poorer we are, the greater the love we share for each other. I grew up in an embrace of love. I was the middle child in my family. I have a brother, 2 years older and a sister, 4 years younger than me. My parents were very poor. They had completely no properties and as my mother said: "Three of us is their only fortune." With all the love for us, they brought us up and saved the best for us. They named us as Phuc, Hoa and Hien in the wish that we could live in harmony and happily like the saying "One good turn deserves another." As a little girl, I was very emotional. According to what people said and as far as I can remember, I was physically weak and got ill all the time. Perhaps, it was the reason why everyone in my family and our neighbors loved me and pampered me the most. The childhood memory was quite vague though, and what remained in my mind the most is my mom. She’s the one that I love the best. I love her more than anything in this world. Until now, I can still feel her arms around me, which is the most wonderful thing I’ve ever had in my life . At the age of 8, I had rheumatoid arthritis. When the weather changed, my legs ached terribly, especially my knees. It was extremely difficult for me to move. My mother used to hold me tight and massaged me. Many times she had to stay up the whole night, crying when I was so much in pain. She cried a lot. My mom even prayed that my disease would move to her and that she would bear all the pains for me. Though I was little, I could understand my mom’s great heart and feel her love for me. Since then, I became a child who knows how to suppress the pain and tried to suffer it quietly. I tried not to cry, but only whispered to her that my legs were painful again. And I tried to sleep while she was massaging me so that she wouldn’t wide awake the whole night. She was so exhausted from working the whole day on the fields, her eyes became bleary. She had to struggle immensely with my disease. On her old bike, she took me to the hospital for the tests and injections every day. In order to help me go to class, my mother had to get up very early every day and it was winter time, cold and rainy. My mom was really anxious about my disease until I was cured. No matter how poor we were, my parents still tried to make us go to school. They worked hard day and night to be able to cover our school fees. During summer time, they had to get up at 3am to harvest the crops. My mom usually told us that their life was so miserable because of being illiterate. By any means, we have to finish school no matter how hard they may have to suffer. And she told us to remember that “A clean fast is better than a dirty breakfast, so don’t be deceptive and greedy.” To please them, I always tried to study well. I gained the title “Honors Student” for many years. They were so happy and proud of me. The three of us never wanted to make our parents sad and always listened to them so that we could get a gift from my mom. That is the stories that my mom told us every night in the unsteady light of the oil lamp. She usually told us about the capable Tấm, beautiful Snow White and kind-hearted dwarfs … and then she sang us to sleep by her sweet lullabies. Our dad is a good man but we think we prefer our mom’s sweetness to his strength. At that time, our mom is like the whole world to us. Every day when I went home from school, I could get so scared when I didn’t find my mom. There was a time in a summer night, my mom hadn’t come home from work yet, I was worriedly longingly for her. I was told that in the dark, there were scary ghosts that will eat us. The more I thought of mom, the more panicked I became. In the dark, I was just running away to cry out for my mom. I remember running so fast that my dad could not catch me. Everyone in the village couldn’t understand what happened to me. Later on, they laughed at me and teased me upon knowing the reason. I still remember the feeling at that time. I was really scared, scared of the dark, of the ghost that will take my mom away. However, I was still running out to look for her in the hope to bring her back no matter how scary the dark was. I still believe, up to now that the dark will besiege me when I’m without my mom. –Translation by Nhu Phan |
Miss Vũ Hòa welcomes your comments!
Join me on




September 27th, 2011 → 9:32 pm
[...] stories, vu hoa thi Posted in: Journey into Vietnam ← Wonder Woman for U.S. President My Childhood (#2) → Be the first to start a [...]